T6, 08 / 2017 10:39 sáng | admin

Em thầm cảm ơn mẹ vì sinh em ra ở Hà Nội. Không phải em không thích sự nhộn nhịp của Sài Gòn hoa lệ, hay bãi cát trắng trải dài bên bờ Mỹ Khê xanh thẳm, thậm chí em còn có một tình yêu kì lạ với những vườn hoa tại Đà Lạt mộng mơ.

Thế nhưng em lại có nỗi nhớ da diết với Hà Nội, vì bốn mùa xuân, hạ, thu, đông làm day dứt lòng người. Em sống ở đây đã lâu, cũng quen với sự xoay chuyển tuần hoàn của thời tiết.

Vậy mà vẫn có cảm giác, mỗi mùa qua đi lại phải tập thích nghi từ đầu.

Em không muốn phải dối lòng mình

Tháng Tám năm nay vừa chuyển mình một nửa, đã mang theo những cơn mưa vội vàng, chút se lạnh của mùa thu sắp tới, khiến lòng người cũng bồi hồi nhớ thương.

Ai cũng vội vã chạy trốn cơn mưa cuối hạ, chỉ có em thoải mái đón nhận về phía mình. Em thấy trong lòng mát rượi, như gột rửa được mọi buồn phiền. Em còn nghe thấy trong đó, tiếng mưa thì thầm gọi tên anh.

Mọi người nói em nhạy cảm quá nên mới thành ra như vậy, không phải đâu em nghe thấy tên anh thật mà, nhưng là trong tim em đang gọi.

Mưa ướt hết cả một vùng trời thương nhớ, ướt cả bờ vai em yếu mềm. Nhưng em không mấy bận tâm vì điều đó. Bởi ngày em gặp anh trời cũng mưa lãng mạn thế này.

Chỉ là một cái chạm tay vô tình, cùng nụ cười tỏa nắng giữa ngày mưa buồn bã, vậy mà lại làm trái tim của cô gái bé nhỏ đập loạn nhịp, đúng là “mưa ngoài trời nhưng nắng ở trong tim”.

Từ đó cứ mỗi lần thấy mưa em chẳng ghét mà còn thích thú tới lạ.

Em yêu mưa vì đã mang anh tới

Lúc này em đang rất nhớ anh, tiếng mưa ngoài hiên tí tách ghé tai mà nói nhỏ: “Hãy gọi cho anh đi”. Em lưỡng lự một chút rồi ấn dãy số quen thuộc, tiếng tút dài chẳng ai bắt máy.

Tâm trạng em bỗng ỉu xìu như tán lá ngoài kia đang rũ xuống vì mưa, người ta thường có những nỗi buồn vu vơ như thế.

Khi màn hình điện thoại sáng lên, em vội mở tin nhắn: “Anh đang bận họp không nghe máy được. Em có chuyện gì không?”. Chả lẽ cứ phải có việc mới được gọi cho anh à.

Em hờn dỗi trả lời: “Không có gì cả, chỉ muốn hỏi sáng nay anh có muộn làm không?” Hóa ra khi thích một người, bản thân nhiều khi trở nên ngốc nghếch. Lời nói thì thừa thãi, hành động tùy tiện theo cảm xúc thất thường.

Anh đang tán tỉnh em, mà làm như em theo đuổi anh vậy. Chẳng qua vì thấy anh chân thành nên em mới cho một cơ hội thôi.

Em nhìn ra ngoài trời, cảm thấy muốn trách móc: “Tháng mưa ngâu là Ngưu Lang-Chức Nữ gặp nhau, chứ có liên quan đến ông trời đâu, sao lại khóc hết cả phần họ vậy”. Rồi bật cười với suy nghĩ của mình, chuyện con gái thay đổi như chong chóng giống thời tiết là có thật.

Tháng Tán có trái tim đã thôi lạc lõng

Chắc anh không nhận ra, em đã thầm thích anh nhưng bên ngoài vẫn tỏ vẻ lạnh lùng. Em muốn chắc chắn trước khi nói lời đồng ý, nên muốn xem sự kiên nhẫn của anh được bao lâu. Nhưng thật ra nếu anh có ngỏ lời bây giờ thì em cũng sẽ đồng ý thôi. Bởi vì em quen mất cảm giác luôn có anh bên cạnh rồi.

Hay khi có ai đó nhắc tên anh em lại tự mỉm cười một mình, mỗi lúc nghĩ tới anh tâm trạng em bỗng tốt lên kì lạ. Dù một ngày có mệt mỏi thế nào, em cũng sẽ không than phiền, vì đến cuối ngày chúng ta được gặp nhau.

Anh chở em trên đoạn đường quen thuộc, khẽ nắm tay em vòng qua người anh. Tháng Tám – cơn gió nhẹ vờn qua mái tóc rối, lòng bồi hồi tự hỏi: “Sao mưa hát tên người”.

 

Linh Giang.

 

Bài viết cùng chuyên mục