CN, 09 / 2017 2:23 chiều | admin

Sẽ không ít người cho rằng, em đã sai lầm khi làm mẹ ở tuổi 20. Nhưng đối với riêng em, tính tới thời điểm này em rất hạnh phúc khi có một cô công chúa nhỏ.

Đã 2 năm trôi qua từ cái ngày định mệnh đó, em chẳng còn trách giận anh. Mà thay vào đó có lẽ em cần phải cảm ơn anh, vì đã giúp em trở nên mạnh mẽ và trưởng thành.

Quan trọng hơn là em có thêm một thiên thần bên cạnh.

Em đã thôi trách hờn

Ở cái tuổi 22 khi bạn bè vẫn còn rong chơi với sự tự do, thì em lại có mục đích sống hoàn toàn khác, thay vì đi chơi thì em chăm chỉ làm việc để kiếm tiền. Những lúc rảnh rỗi không đi shopping hay nghỉ dưỡng, mà em đưa con đi công viên, hoặc ở nhà làm những món ngon cho con bé.

Có những lúc em mệt mỏi muốn gục ngã, nhưng nhìn nụ cười của con, em lại thấy ấm lòng và tiếp tục cố gắng.

Nếu thời gian trở lại em sẽ vẫn giữ lại đứa bé, và vẫn yêu anh.

Chúng ta tình cờ gặp nhau tại trường đại học, em là cô gái xinh đẹp tràn đầy sức sống ở tuổi 18, có lẽ vì thế đã khiến anh bằng mọi cách phải theo đuổi.

Hai năm bên nhau, lúc đó em cứ nghĩ đơn giản rằng tình cảm đã đến độ chín muồi. Và anh trở thành người đàn ông đầu tiên của em.

Mặc dù em có sợ hãi và đau đớn, nhưng em hạnh phúc khi nằm trong vòng tay của anh. Tấm ga giường nổi bật với vệt đỏ giữa nền trắng tinh, em đã không còn là con gái nữa.

Em mặc định rằng sau này sẽ chỉ thuộc về anh, và chúng ta sẽ sớm về chung một nhà.

Hai tháng sau đó, em thấy cơ thể thay đổi nhưng chỉ nghĩ là do không khoẻ. Em giật mình xem lịch, rồi cuống cuồng ra hiệu thuốc mua que thử.

Em gọi cho anh khóc nức nở, thông báo mình đã có thai. Lúc đó em vừa sợ vừa mừng. Em sợ bố mẹ em sẽ không đồng ý, còn mừng vì sắp có một đám cưới diễn ra.

Cảm ơn vì đã mang đến một thiên thần cho thế giới này

Khác với vẻ lo lắng của em, anh bình tĩnh đến lạ. Anh ôm em vào lòng, và khuyên em bỏ cái thai.

Giây phút đó, anh không hiểu em đã đau đớn đến thế nào đâu. Em ngỡ ngàng hỏi anh tại sao, chúng ta đã bên nhau lâu rồi mà.

Anh bảo chúng ta mới 20, còn quá trẻ để chịu trách nhiệm với nhau. Vậy tại sao khi ngủ với em, anh không nói như vậy?

Em mỉm cười chua xót đẩy anh ra. Em đã thật sự thất vọng về anh. Những ngày sau đó anh vẫn đến tìm em, nhưng em không gặp mặt. Anh vẫn nhắn tin, nhưng không phải hỏi thăm, mà khuyên bảo em bỏ đứa bé.

Em gọi cho mẹ, nghe xong chuyện mẹ đã khóc rất nhiều. Em muốn giữ lại con, em chỉ xin mẹ hãy ủng hộ em.

Ngày đó chúng ta không sai lầm

Chỉ những ai làm mẹ rồi mới hiểu cái cảm giác lúc đó của em. Và tất nhiên mẹ đã đồng ý. Mẹ bảo làm người không thể thất đức, một sinh linh không có tội gì cả.

Em đã sinh đứa trẻ ra trong sự hạnh phúc của gia đình. Nhìn đứa bé đỏ hỏn đang khóc, mà nước mắt em cũng tuôn rơi.

Đúng là cuối cùng mọi chuyện sẽ ổn, bây giờ em đang là một người mẹ và sẽ thay cả bố của con mình. Em không muốn làm con thất vọng hay thiếu thốn tình cảm so với những đứa trẻ khác.

Con bé rất giống anh phải không? Lần trước gặp anh về nó bảo với em rằng rất muốn bố mẹ về sống chung. Em đã rất bối rối trước câu nói đó.

Em sẵn sàng để con bé nhận bố, nhưng em không thể quay lại.

Có người sẽ cho rằng em ích kỉ, xong em nghĩ họ đã không biết: Một cô gái 20 tuổi, đã từng quyết định một mình sinh con mặc kệ sự dè bỉu của người đời, thì tất nhiên họ sẽ dễ dàng quên đi nỗi đau rồi.

 

Khổng Giang

Theo Thể thao & Văn hoá

Bài viết cùng chuyên mục