T4, 08 / 2017 10:30 chiều | admin

Khi yêu nhau chúng ta đã từng hứa rằng, nếu sau này lỡ chia tay thì sẽ vẫn làm bạn. Nhưng có lẽ đó là điều mà chẳng cặp đôi nào làm được, vì sau quãng hạnh phúc yêu thương, chỉ có thể là “người dưng ngược lối”.

Em vẫn không tin mình đã chia tay. Anh biết đấy, em là đứa sống thiên về tình cảm, làm sao em vượt qua được chuyện này.

Em lại khóc nữa rồi, vì em nhớ anh, vì em sợ cô đơn, vì em không dám đối diện với sự thật. Em không chấp nhận được chuyện đang xảy ra, càng không thể tin anh chỉ nói lời chia tay qua một cuộc điện thoại.

Nếu anh đã không nói, em cũng chẳng hỏi nhiều.

Vốn dĩ em rất ngang bướng, nếu không có lí do em sẽ chẳng đời nào từ bỏ. Em đến tận nơi anh làm để hỏi cho rõ ràng, anh tránh mặt và bảo: “Em về đi, anh mệt rồi”

Chả lẽ em không mệt? Em còn mệt hơn anh rất nhiều, cả thể xác cả tâm hồn em cạn kiệt sức lực. Em thẫn thờ cả ngày không thể tập trung làm việc gì, em cũng chẳng nghe lọt tai lời động viên của mọi người.

Em bỗng hờn dỗi với cả thời tiết, chỉ vì cơn mưa rào bất chợt mà cũng ấm ức khóc sụt sùi.

Em bỗng nổi cáu với chiếc bút bi hết mực, ném thẳng nó vào trong góc tường, gục xuống bàn mà khóc rức lên.

Em ngước mặt lên hỏi ông trời, sao nỡ đối xử với em như vậy. Rồi lặng lẽ gục vào đầu gối, để màn đêm tịnh mịch nuốt trọn cả tâm hồn.

Không hiểu em đã trải qua khoảng thời gian đó bằng cách nào, nhưng nụ cười không còn thường trực như trước. Xong em thấy mình mạnh mẽ hơn rất nhiều, chắc sau này sẽ không còn gục ngã trước nỗi đau tương tự.

Cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, mà còn có cả màu trầm.

Có đôi lúc em thắc mắc: Không biết anh dạo này thế nào? Em vẫn giữ liên lạc với những người bạn của anh, để còn có nơi hỏi han mọi chuyện.Họ nói em đa tình, nhưng em chỉ cười và bảo: “Chả lẽ bạn bè cũ không được quan tâm nhau”.

Em cũng không muốn nghĩ đến, nhưng chẳng vô cảm tới mức, quay lưng một cái đã quên hết về anh.

Hôm nay có người kể, anh đang tìm hiểu một cô gái khác. Em trầm ngâm nhìn vào khoảng không trước mặt, thế là anh cũng quên em rồi.

Em nhìn thấy những bức ảnh của hai người, em thấy rõ sự tình tứ trong đôi mắt anh, và niềm hạnh phúc trong ánh mắt cô gái đó. Nước mắt em lặng lẽ rơi, vì một phần kí ức đang hiện về.

Em không đủ bao dung mà nói lời chúc anh hạnh phúc, nhưng em luôn mong anh hãy vui vẻ với lựa chọn của mình.

Sẽ có một lúc nào đó khi nghĩ về em, anh thấy cần phải nói lời xin lỗi. Nhưng em đã thôi trách móc anh từ lâu rồi, nên anh đừng bận tâm nhé.

Anh hãy nhớ hạnh phúc thay cả phần của em nữa, bù đắp cho quãng thời gian khuyết trống trước đây của đôi mình.

Chúng ta không thể nào định nghĩa được hết hai từ “hạnh phúc”, em cũng chưa được tận hưởng trọn vẹn điều này trong tình yêu. Nhưng em đã nhận được điều đó từ gia đình, bạn bè,… Em hài lòng cho tất cả.

Anh nhớ đừng tước đi hạnh phúc của ai nữa, không phải cô gái nào cũng rộng lượng như em đâu.

Hạnh phúc thật ra rất đơn giản, chỉ cần thấy anh được bình yên.

Hãy yêu thương người mới dài lâu, và đừng đem cô ý ra so sánh với em. Hãy làm những gì anh muốn, nhưng đừng để người anh yêu phải bận lòng. Hãy là nơi đầu tiên cô ấy nghĩ về mỗi khi có khó khăn, mệt mỏi.

Có lẽ em sẽ mất thêm một thời gian nữa để quên anh, và cũng chưa sẵn sàng cho một cuộc tình mới. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc em sẽ tiếp tục đau khổ, hay tự dằn vặt mình.

Em nhường hạnh phúc của mình cho anh. Vì em chỉ bình yên khi thấy anh hạnh phúc.

 

Linh Giang

Bài viết cùng chuyên mục