T6, 09 / 2017 11:50 sáng | admin

Hoàng hôn buông xuống biển thật đẹp, biển cả như nuốt trọn vạn vật, từng đợt sóng xô vào bờ, rồi lại chạy ra xa vỗ vào mặt trời đang lưng chừng mặt biển. Có thể ngắm nhìn cảnh này, thật không còn gì để tiếc nuối.

Chuyến đi xa một mình đầu tiên của tôi, sẽ có người nói rằng tôi thật điên, hay là đang thất tình… Nhưng chẳng có lí do nào cả, đơn giản tôi muốn được bình yên. Tôi chọn biển vì thích nghe tiếng sóng rì rào, thích cái vị mặn mòi tới khó hiểu, một mình đứng đây có cảm giác được biển cả ôm vào lòng.

Hoàng hôn không phải lúc nào cũng buồn

Tối hôm đó bầu trời đầy sao, tôi mang chai rượu vang ra bãi biển ngồi, từng cơn gió thổi mái tóc bay phấp phới, tôi nằm trên cát thả hồn mình về một miền trời xa.

Có ai đó đang tiến lại, nhưng tôi cũng chả quan tâm đưa li rượu lên uống cạn. Người đó ngồi xuống cạnh tôi, vẻ mặt đang đăm chiêu điều gì.

“Anh uống một ly chứ?” người đàn ông đó nhìn tôi mỉm cười, chai rượu được rót hết ra, tôi lại vào phòng lấy thêm chai khác. Tôi đã chuẩn bị trước đó, vì nghĩ rằng khi say sẽ dễ ngủ hơn.

Chúng tôi bắt đầu làm quen, giọng nói trầm ấm đã khiến tôi ấn tượng, đôi mắt sâu chất chứa nỗi buồn của anh ta, khiến tôi muốn được nghe và hiểu.

Sáng hôm sau tỉnh giấc tôi thấy mình ở trong phòng, bên cạnh là người đàn ông đêm qua, cả hai trên người đều không có một mảnh vải.

Tôi bối rối cố nhớ lại mọi chuyện, đêm qua sau khi say tôi đã dẫn anh ta về phòng, những chiếc hôn cuồng nhiệt và sau đó chúng tôi lao vào nhau như hai kẻ khát tình.

Không thể ngờ chuyến đi một mình đầu tiên lại đáng nhớ thế này. Tôi dở khóc dở cười không biết làm thế nào, nhìn gương mặt bên cạnh mới thấy người ấy ngủ thật bình yên.

Anh ta cựa mình ôm chặt tôi vào lòng, cảm giác này làm tôi thấy thật gần gũi và ấm áp.

Ngay từ khi bắt đầu đã là kết thúc

Trở về thành phố sau kì nghỉ tôi lại lao vào công việc, nhưng lúc này đã có anh ở bên. Những cuộc gặp vội vã thường xuyên, những cái ôm hôn mạnh mẽ, những tiếng thở dồn dập của hai cơ thể cứ thế điên cuồng lao vào nhau.

Chúng tôi tranh thủ từng giây phút, vì sau khi bên tôi anh ấy sẽ trở về với gia đình. Tôi biết thật sai trái nhưng không làm cách nào để có thể thoát ra, người đàn ông này từ đầu đã được sắp đặt đến bên tôi.

Chúng tôi yêu nhau như các cặp đôi, thậm chí còn cuồng nhiệt hơn thế. Thứ tình cảm đó cả đời này tôi cũng không thể quên được.

Tôi thường hỏi về gia đình anh ấy, về người vợ và những đứa trẻ. Nhưng anh ấy bảo đó không phải là nơi hạnh phúc, bình yên chỉ là khi ở cạnh tôi.

Cứ coi như đây là sự lựa chọn liều lĩnh, và tôi mong sẽ có ngày anh ấy hoàn toàn thuộc về tôi. Người đàn ông đó, tôi không đành lòng để anh ta một mình.

Em không hối hận vì đã yêu anh

Đến một ngày tôi chẳng liên lạc được nữa, đầu dây bên kia chỉ báo thuê bao, ngay cả facebook cũng bị chặn. Tự nhiên tôi có dự cảm không lành. Tôi chợt nhận ra giữa tôi và anh chẳng có ràng buộc nào cả, ngoài số điện thoại thì chẳng biết liên lạc với anh kiểu gì.

Tôi nghĩ lại hình như có một lần anh nói về nơi anh làm việc, tôi chạy tới đó quả nhiên là gặp anh. Tôi lặng lẽ theo anh về nhà, thấy vợ và con anh chạy ra đón, họ ôm nhau rồi cười trong hạnh phúc, hóa ra bấy lâu nay anh vẫn luôn lừa dối tôi.

Tự hỏi vì sao nước biển mặn, chắc tôi đã có câu trả lời của mình. Vì biển cũng ngấm nước mắt của những người như tôi, nên vị mặn như thế là phải.

Vẫn là bầu trời đầy sao, vẫn là li rượu vang ngọt lịm và tiếng sóng biển rì rào. Chỉ có mình tôi với biển cả, bắt đầu ở đâu thì kết thúc ở đó được rồi.

Khổng Giang

Theo Thể thao & Văn hóa

Bài viết cùng chuyên mục