T4, 08 / 2017 1:58 chiều | admin

Kỉ niệm ngày chúng ta yêu nhau em đứng đây giữa bầu trời lộng gió, gió khẽ vờn mái tóc em, vuốt ve gương mặt thờ ơ với đời.

Em còn nhớ ngày anh tỏ tình, chúng ta đều ngượng nghịu trong thứ cảm xúc vui sướng. Trước đây em rất khó để xiêu lòng trước một người, vậy mà với anh mọi quy tắc đều bị phá bỏ.

Khi yêu nhau chúng ta chẳng nói về tương lai xa xôi như các cặp đôi khác, vì em luôn sợ câu “nói trước bước không qua”, nên thường dặn anh rằng hãy cứ yêu như chỉ còn bên nhau ngày hôm nay là đủ.

Chắc vì thế mà đến lúc này, em có thể bình thản trước mọi chuyện xảy ra.

Vì với em anh là điều tuyệt vời nhất.

Anh có nhớ ngày con Snoopy bị mất, em bỏ ăn tới mấy ngày trời, anh lo lắng không yên, chỉ biết ôm em vào lòng vỗ về an ủi “vẫn còn có anh ở đây mà, để anh thay nó làm bạn làm người bảo vệ em”

Anh có nhớ đã từng nói gì khi chúng ta ở Đà Lạt? Dù cả thế giới này có quay lưng lại với em, thì anh cũng sẽ quay lưng lại với cả thế giới.

Rồi khi đứa bạn thân nhất của em sang Mỹ định cư, em đã khóc lóc trước đó cả tháng trời, ngày máy bay cất cánh em còn chẳng dám ra sân bay tiễn bạn mình. Anh đã hứa “dù ai rời xa em thì anh cũng không bỏ mặc em mà”.

Mới đó mà anh đã quên hết rồi sao, còn em vẫn nhớ như in từng thứ, từng lời nói từng kỉ niệm giữa đôi ta.

Anh vẫn thường trách em vụng về, có mỗi chuyện rửa bát làm cũng không xong, nếu bỏ em ngoài đảo hoang chắc em sẽ chết đói vì không biết nấu ăn mất.

Anh hay bảo em bé nhỏ thế này sao vẫn trải qua được mấy mùa gió rét, mà không bị cuốn bay.

Thậm chí anh còn chê em xấu hơn những cô gái khác, nhưng anh vẫn yêu vì cái mũi tẹt to tròn.

Người đã hứa bên em cơ mà – cớ sao giờ lại chia xa.

Từ ngày anh đến bên em, dường như mọi chuyện đều trở nên tốt đẹp dễ dàng. Cái bát trên cao em muốn lấy không cần phải bắc ghế trèo nữa, chỉ cần anh với tay là xong.

Con mèo lười thường chui trong chăn ngủ muộn, từ ngày có anh sáng nào cũng dậy đúng giờ.

Xe máy của em cũng đã phủ đầy bụi, vì em tìm được anh Grab miễn phí lại còn đáng yêu.

Mỗi buổi chiều tà em chẳng còn lạc lõng giữa phố đông người qua lại, vì có anh luôn nắm tay đưa về.

Chúng ta vẫn thường ra bờ sông có khoảng trời thoáng đãng, tựa vai nhau mà nhìn lên bầu trời. Anh bảo rằng nếu có một điều ước “chỉ ước kiếp sau sẽ là vì tinh tú trên cao, là ngôi sao Sirius sáng nhất trong bầu trời đêm càng tốt” vì như thế em có thể nhìn rõ anh.

Em giả vờ hờn dỗi hóa ra anh không thích ở cạnh em nữa phải không? Anh xa tít trên đó em làm sao nhìn rõ được. Anh chỉ cười và nói “nhưng chẳng phải nếu muốn em sẽ dễ dàng tìm thấy anh hay sao”.

Năm tháng qua đi chúng ta ở bên nhau cứ bình yên và vui vẻ đến thế, em chẳng ngờ rằng sẽ có ngày chia xa. Hôm anh đi trời đổ cơn mưa nặng hạt, em lấy chiếc khăn tay chấm nhẹ nước mắt mình.

Anh từng nói không muốn thấy em khóc, nếu anh không ở bên cũng phải mạnh mẽ tự lau nước mắt của mình, vì khi em khóc trông rất xấu chẳng khác gì bà già mặt nhăn nheo.

Em đi một bước anh theo hai bước.

Anh dạo này có khỏe không? Bầu trời của em vẫn cao và trong đến thế, em nhìn thấy vì Sirius sáng lấp lánh trong đêm – đó là anh phải không? Vậy ra đến cuối cùng anh vẫn giữ lời hứa luôn dõi theo em.

 

Linh Giang

Bài viết cùng chuyên mục