T6, 09 / 2017 12:22 sáng | linh-giang

Bất cứ ai xuất hiện trong cuộc đời chúng ta đều có một ý nghĩa nhất định, chẳng phải vô duyên vô cớ gặp được nhau giữa thế giới hàng tỉ người.

Nếu ngày trước người đó không từ chối em, thì bây giờ chúng ta sẽ thế nào nhỉ? Có lẽ em nợ cậu ta một lời cảm ơn vì đã giúp em có được người yêu hoàn hảo.

Em không phải mẫu người con gái thích chủ động, nhưng từ giấy phút đầu tiên bắt gặp người đó, em đã vứt bỏ hết cái tôi của mình để theo đuổi.

Bạn bè của em và cậu ta đều cho rằng như vậy thật đáng xấu hổ, con gái mà lại theo đuổi con trai thì còn giá trị gì nữa.

Nhưng em vẫn bỏ ngoài tai mọi lời xì xào, ai thích chê cười cũng được, miễn sao em đạt được mục đích của mình.

Ai cũng có một thời tuổi trẻ bồng bột và cuồng si

Cũng chẳng hiểu sao hồi đó em có thể chai mặt mà lẽo đẽo theo cậu ta cả ngày từ trường học đến khi về nhà.

Hồi đầu cậu ta có xua đuổi nhưng về sau đành mặc kệ, em cứ nghĩ sớm muộn gì mình cũng thành công.

Khoảng thời gian một năm đó em đã không biết mệt mỏi theo đuổi, đến bây giờ nghĩ lại vẫn thấy mình thật kiên trì.

Sáng nào cũng dậy sớm mua đồ ăn mang tới cho cậu ta, những buổi trưa nắng gắt em cũng sẽ ra ngoài để mua nước mang lên lớp…

Nhóm bạn thân của cậu ta trừ anh ra thì ai cũng nghĩ đủ trò để trêu em, họ thường sai em làm hết việc này việc kia và bảo sẽ nói tốt về em trước mặt cậu ta.

Chỉ có anh là không như vậy, anh thường nhắc em đừng mù quáng nữa những cô gái như em rất đáng thương.

Thật sự lúc đó người em ghét nhất là anh nên sau này em đã coi như không quen biết.

Khi em quyết định tỏ tình đã chắc chắn rằng sẽ được đồng ý, vì thấy thái độ của cậu ta đã thay đổi không còn lạnh lùng như hồi đầu.

Em tỏ tình trực tiếp thay vì nhắn tin, khi em đang mong chờ câu trả lời thì cậu ta đã từ chối. Em vẫn cố hỏi xem lí do tại sao, người đó bảo chẳng ai muốn chọn một cô gái yêu mình quá.

Cánh cửa này đóng lại sẽ có cánh cửa khác mở ra

Em không khóc nhưng chân cũng không thể bước nổi. Anh từ đâu bước đến cũng ngồi thụp xuống cạnh em.

Anh bảo muốn khóc thì cứ khóc đi, vai anh cho em mượn đấy. Xong em không muốn mình yếu đuối nữa, nghĩ về thời gian qua em thấy đúng là mình thật ngốc.

Tin em bị từ chối cả trường đều biết, tất nhiên chuyện đó trở thành chủ đề được bàn tán nhiều nhất. Và ai cũng bảo đó là kết quả họ đã biết trước.

Mỗi ngày đến trường em chỉ ở trong lớp, những lúc thế này tốt hơn không nên ra ngoài. Nhưng mỗi sáng và trưa đều có đồ ăn được mang đến cho em.

Em cũng chẳng còn tâm trí mà thắc mắc nữa, cứ coi như đó là một sự an ủi với bản thân.

Đúng là mọi vấn đề chỉ cần thời gian giải quyết, mấy tháng sau cũng chả ai nhắc tới chuyện giữa em và cậu ta nữa.

Cuộc sống của em được trả lại sự yên bình, thi thoảng chạm mặt cậu ta trên sân trường nhưng em đã bình thản bước qua.

Có những sự quan tâm luôn giữ trong âm thầm

Bây giờ em mới thắc mắc đồ ăn bấy lâu được đưa tới cho em là ai gửi. Em lặng lẽ đi theo người đưa đồ ăn và không ngờ người em ghét trước đây lại là người quan tâm em đến vậy.

“Ý của anh là gì đây?”

Câu hỏi khiến người đó giật mình quay lại, em nhìn thấy sự bối rối trong đôi mắt anh.

Không hiểu sao em lại khóc có cảm giác như mình đang bị thương hại, anh vội vã lau nước mắt rồi ôm chặt em.

Anh bảo ngay từ đầu đã thích em nhưng em lại thích cậu ta nên anh không dám đến gần.

Nhìn em lạnh lùng khi bị từ chối anh đau quặn thắt tim gan, điều duy nhất anh làm được chỉ có vậy.

Anh muốn sau này có thể bù đắp cho tổn thương đó. Anh không dám chắc sẽ được em yêu, nhưng nhất định anh sẽ yêu em nhiều hơn thế.

 

Khổng Giang

Theo Thể thao & Văn hóa

Bài viết cùng chuyên mục